Kết quả tìm kiếm cho "Cháy không còn cái chén để ăn cơm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 148
Đầu tháng 5 âm lịch, tôi trở lại miệt vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức để tìm về chút ký ức tuổi thơ. Ở đó, có mùi hương ngọt ngào lan tỏa của những chùm nhãn đong đưa trong buổi trưa hè.
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Giữa nỗi lo cơm áo của gia đình, nhiều trẻ em sớm mưu sinh. Các em quen với vất vả, biết chắt chiu từng đồng để được đến trường.
Có những ngày đi xa, giữa phố xá ồn ào, ăn đủ thứ sơn hào hải vị, vẫn thấy thiếu một cái gì đó rất nhỏ. Đó có thể chỉ là một tô canh chua đúng vị, một nồi canh rau tập tàng nấu vội, hay đơn giản là mùi canh cua rau đay, canh cải xanh cá lóc thoảng qua trong trí nhớ. Những món canh ấy không chỉ để giải nhiệt mùa nắng, mà còn giữ lại một phần ký ức, một phần quê nhà trong mỗi người.
Sau một ngày làm việc dài, tan ca, công nhân từ khu công nghiệp, công ty chen chúc trở về với những căn phòng trọ. Tất cả sinh hoạt, ăn uống, ngủ nghỉ đều gói gọn trong căn phòng chật chội.
Đề án “Hỗ trợ phụ nữ khởi nghiệp” (gọi tắt đề án 939) khơi dậy tiềm năng, sức sáng tạo của phụ nữ trong phát triển kinh tế gia đình.
Sáng chủ nhật, dưới gian bếp phảng phất mùi khói, vợ chồng ông Tỉnh lúi húi làm mâm cơm sum họp gia đình, còn đứa cháu trai tên Vinh được bố mẹ “cử” sang giúp ông bà thì cắm mặt vào điện thoại. Bất chợt Vinh la lên làm ông Tỉnh giật mình:
Chiều xuống, trên những cánh đồng, loáng thoáng bóng dáng người đi bẫy chuột. Quanh năm, họ đi khắp miệt để mưu sinh và bảo vệ mùa màng cho nhà nông hiệu quả.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Ở nơi địa đầu Tổ quốc, khi những dãy núi trùng điệp của miền cực Bắc dần khép lại, những bắp lúa đã về kho, ngô đã phơi khô trên gác bếp, một năm lao động nhọc nhằn, Tết lại lặng lẽ gõ cửa từng nếp nhà người Dao. Không ồn ào, không phô trương, Tết đến bằng sự lắng lại của núi rừng, bằng bếp lửa đỏ hồng giữa gian nhà, bằng mùi hương trầm quyện trong sương sớm, và bằng niềm tin bền bỉ vào tổ tiên, vào mạch sống đã nối dài qua bao thế hệ.
Trong những năm gần đây, sách và các ấn phẩm Tết đã dần trở thành món quà tinh thần quen thuộc, truyền tải những giá trị truyền thống bằng cách diễn đạt gần gũi với nhiều thế hệ.
Từng cái Tết trôi qua, những sợi tóc của ba của má bắt đầu chen nhau bạc. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn. Dù không phải là ông này bà nọ nhưng cũng đã đủ tự lo cho bản thân mình. Mỗi người đều có công việc riêng ngồi phòng máy lạnh, không như ba má cả đời buôn gánh bán bưng.