Kết quả tìm kiếm cho "Cháy không còn cái chén để ăn cơm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 133
Người xưa thường nói “nước chảy đá mòn” nhưng tại những mạch nguồn dưới cánh rừng già thôn Xít Xa, xã Bạch Xa dòng nước lại cần mẫn làm công việc của một người thợ điêu khắc để tạo ra một loại đá rất hữu dụng. Giới thợ rèn thường rỉ tai nhau về những viên cuội xám nằm im lìm dưới dòng suối thuộc địa bàn thôn Xít Xa, vẻ ngoài chẳng chút bóng bẩy nhưng lại góp phần làm sắc ngọt những lưỡi dao của người đi rừng bao đời nay.
Gió bấc luồn qua hẻm nhỏ, kéo theo mùi nhang trầm và tiếng rao đủ thứ hàng hóa chuẩn bị cho năm mới vọng từ đầu ngõ. Hơi thở của Tết nhoáng một cái đã ngập trong không khí. Vậy nhưng năm nay Lâm không cảm nhận được niềm hạnh phúc như mọi năm. Trong căn phòng trọ, Lâm ngồi bất động bên chiếc bàn gỗ cũ, trước mặt là một tờ giấy trắng. Lâm định viết thư tay cho ba - giống mọi năm - nhưng trái tim chợt nghẹn lại. Ba vừa mất cách nay ba tháng.
Gần 2 tháng qua, ở xã Châu Thành, có một lớp học đặc biệt. Lớp học dạy chữ, dạy làm toán và mang đến cho trẻ em cơ nhỡ, có hoàn cảnh khó khăn những niềm vui từ tình yêu thương ấm áp.
Những ngày rảnh rỗi, tôi hay đưa gia đình về thăm xứ vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức. Ở đó, có người ông hơn 90 tuổi đời còn bền bỉ giữ gìn tình cảm sâu nặng với mảnh đất cha ông.
Ở vùng biển Thanh Khê - Đà Nẵng có một thứ hương vị âm thầm mà bền bỉ, nồng nàn mà sâu lắng, như một lời chào xuân mộc mạc, là mắm cá dảnh.
Tôi về quê khi trận lũ cuối mùa vừa rút, mang theo hơi lạnh mằn mặn của miền Trung. Con đường làng còn vương đất cát, những lùm cây ngã rạp như vừa trải qua trận thở dài của đất trời.
Đặt chân đến làng du lịch cộng đồng thôn Dỗi ở xã Khe Tre (TP Huế), không ít du khách bị cuốn hút bởi giọng nói, nụ cười hiền lành của cô hướng dẫn viên người dân tộc Cơ Tu Hồ Thị Non.
Sáng sớm, trên cánh đồng bát ngát, người dân ăn vội chén cơm rồi nhanh chân xuống đồng cấy mạ. Từng dấu chân giẫm lớp bùn non, người cấy mạ khom lưng “dệt” nên những vạt lúa thẳng hàng trên đồng.
Những ngày đi công tác cùng lực lượng kiểm ngư An Giang, chúng tôi có chuyến hải hành đáng nhớ. Trải nghiệm ấy giúp chúng tôi hiểu hơn về vùng biển Tây Nam của Tổ quốc.
TP. Hồ Chí Minh những ngày se lạnh, dòng người hối hả qua lại, nhưng trong Viện Ung bướu và y học hạt nhân, thuộc Bệnh viện Quân y 175 rất yên bình và ấm áp tình người. Mỗi ngày, các bệnh nhân ở đây đều san sẻ chút tấm lòng, động viên nhau vượt qua bạo bệnh.
Nước trên những cánh đồng rút dần, cũng là lúc cá theo dòng nước ngược ra sông, nhờ đó mà người dân làm nghề vó cũng bận rộn theo con nước để đón những đàn cá sau bao ngày ẩn mình trong đồng ruộng.
Mỗi mùa nước nổi, những đàn vịt lại trắng đồng, nối đuôi nhau giữa mênh mông sông nước của tỉnh An Giang. Theo sau là bóng người chăn vịt nhỏ nhoi giữa biển nước, kiên nhẫn mưu sinh với nghề đã thành nếp sống của bao thế hệ.